New Post

Rss

Hiển thị các bài đăng có nhãn Tâm sự - Tình yêu. Hiển thị tất cả bài đăng
Hiển thị các bài đăng có nhãn Tâm sự - Tình yêu. Hiển thị tất cả bài đăng
Thứ Ba, 21 tháng 10, 2014
Gởi em, cô gái đang ngồi đâu đó và khóc hôm nay...

Gởi em, cô gái đang ngồi đâu đó và khóc hôm nay...

(Chìa khóa thành côngChị biết, ngày hôm nay, có thể em sẽ đang ngồi đâu đó và khóc, bởi lý do muôn thuở: “Phụ nữ xấu không có quà!” Với những phụ nữ xấu như chúng ta, những ngày lễ như hôm nay là nỗi ám ảnh và sợ hãi.

Gởi em, cô gái đang ngồi đâu đó và khóc hôm nay...

Chị cũng đã từng như em, tự ti nhạy cảm, hay khóc, cảm xúc này nếu ai chưa trải qua không thể hiểu. Sự chê bai chế giễu cười cợt những người phụ nữ kém về nhan sắc có thể chỉ là vô tình, người ta chê bai rồi cười rồi nhanh quên, nhưng nỗi ám ảnh dành cho những cô gái bị chê bai thì sâu lắm và lâu lắm mới lành. 


Ngày nay nhiều người hoài nghi và đặt ra câu hỏi “Liệu rằng tốt gỗ có thật sự tốt hơn nước sơn". Nếu bảo “có” thì sách vở quá, rõ ràng ở xã hội này "nước sơn" vẫn là thứ ngày đêm người ta ca ngợi và ngưỡng mộ, là thứ dễ bắt mắt nhất, còn "gỗ" ư, mấy ai bỏ thời gian để tìm hiểu một miếng gỗ xấu xí xù xì tốt như thế nào. Nhưng nếu trả lời là “không” thì có lẽ phũ phàng quá, người ta vẫn nói nhan sắc rồi sẽ tàn phai nhưng trí tuệ và cốt cách thì vẫn còn mãi. 

Chị thì chẳng muốn nói cái nào quan trọng hơn cái nào, chỉ muốn nói lại một câu chị vẫn hằng tâm niệm: “Người phụ nữ thông minh cho dù cô ta có xấu cô ta cũng biết cách làm cho mình đỡ xấu, dù chẳng bằng cách này thì cũng bằng cách khác,vậy nên đừng lo mình xấu, cứ lo trùng tu não trước là được. Phụ nữ kém cỏi về nhan sắc, hãy miệt mài cố gắng nhiều hơn".

Em sẽ hỏi chị, phụ nữ xấu thì bí quyết nào có thể giúp mình tự tin lên được?

Bí quyết ư? Chẳng có bí quyết nào cả, chỉ đơn giản là đối mặt với nó, đừng sợ sệt đừng né tránh. Cứ bô lô ba la, thừa nhận ừ tôi xấu, tôi xấu thậm tệ đấy, mà có sao không. Khi đã đối mặt, với điều đó rồi, thì chẳng còn gì phải sợ hãi nữa. Chỉ khi chúng ta không còn sợ hãi nữa, chúng ta mới có thể tự tin được.

Và dù xấu dù đẹp, mình cũng được mẹ mang nặng đẻ đau mà sinh ra, trong mắt cha mẹ, mình cũng là bảo bối quý giá. Mình cũng có giá trị của riêng mình, chỉ là giá trị của mình không giống với đa số mọi người mà thôi. Nếu ngay cả bản thân mình không biết trân trọng và yêu quý mình thì còn ai sẽ trân trọng và yêu quý mình nữa đây, Phụ nữ xấu vốn đã không sẵn người yêu quý.

Điều kì diệu


Và chúng ta những phụ nữ xấu, chẳng nhận được quà trong ngày 20/10 thì phải làm thế nào đây? Câu trả lời là - Hãy nuông chiều bản thân mình một chút! Trang điểm xinh đẹp hơn, một mình chạy xe ra đường, ghé qua vài cửa hàng quần áo giày dép, mua cho mình một vài món đồ mình thích. 

Hãy hẹn hò bạn bè đi ăn uống, đừng có lo không có ai rảnh để đi với mình, chưa rủ thì sao biết được, có nhiều bạn gái cũng xinh lắm, nhưng vẫn "ế" trong ngày hôm nay đấy. Nếu chẳng ai dám rủ ai vì “ sĩ diện”, đứa nào cũng tự ngồi nhà dằn vặt ngặm nhấm nỗi buồn. Em hãy là người chủ động, hẹn một người không được, hãy kiên trì chuyển sang một người khác, chắc chắn em sẽ tìm được "cạ" ưng ý.

Tuyệt đối đừng có những suy nghĩ tiêu cực kiểu như tại sao mình lại xấu xí đáng thương như thế này? Xấu không có gì đáng thương cả, xấu chỉ là một khuyết điểm, đã là khuyết điểm thì chắc chắn sẽ có cách che đậy và khắc phục. Nếu em cứ ngồi đó than vãn, mặc cảm, chính là em tự biến mình trở thành kẻ đáng thương.

Trên đời này không chỉ có một mình em xấu, có rất nhiều người giống em, và không phải ai xấu cũng bất hạnh. Điều kì diệu vẫn có thể xảy ra, em vẫn có thể tìm cho mình chiếc giày pha lê và gặp được hoàng tử, chỉ có điều, không phải bà tiên hay ông bụt nào tạo ra điều kì diệu đó, mà chính em, chính cô Thị Nở sẽ phải tự tạo ra điều kì diệu cho riêng mình.

Chúc mừng 20.10 nhé cô gái!

Chìa khóa thành công (theo Guu)
Thứ Hai, 6 tháng 10, 2014
Là người Việt Nam bạn có tự hào?

Là người Việt Nam bạn có tự hào?

(Chìa khóa thành côngLà người Việt Nam bạn có tự hào?

Là người Việt Nam bạn có tự hào?


1.Tôi xin bắt đầu đi tìm câu trả lời bằng một câu chuyện của mình.

Cách đây không lâu tôi có việc phải sang Nga, cũng như phần lớn người dân Việt, tôi dành cho nước Nga sự yêu mến, trân trọng ngay từ khi còn cầm trên tay quyển sách tiếng Nga đầy ảnh mầu hay những buổi được trường cho đi xem phim “Hãy đợi đấy” sau mỗi tuần đạt kết quả học tập tốt.

Đoàn chúng tôi mất hơn bốn tiếng đồng hồ để nhập cảnh vào Nga vì sân bay chỉ dành hai cửa làm nhập cảnh cho riêng người Việt, hai cửa xa nhất, heo hút nhất khu nhập cảnh ở sân bay, người Việt trên chuyến bay hôm đấy khá đông nên thời gian làm rất lâu.

Những cửa làm thủ tục nhập cảnh còn lại dành cho hành khách nước khác được hỗ trợ làm thủ tục nhanh chóng, nên chỉ cần vài phút là họ đi qua. Tôi và vài người bạn đi sang những cửa đó để làm thủ tục thì họ lạnh lùng chỉ về hai cửa phía cuối khu, chúng tôi hỏi tại sao lại không cho chúng tôi nhập cảnh cửa này, những nhân viên đó lắc đầu, nói bập bẹ chữ: “Việt Nam” và lại chỉ tay về hai cửa nhập cảnh đó. Chúng tôi ấm ức lắm, nhưng cũng kịp mù mờ hiểu ra vấn đề, hiểu được tại sao sân bay Nga lại đối xử với người Việt như vậy. Chúng tôi lặng lẽ về xếp hàng trước lối vào cùng khoảng hơn một trăm đồng hương đang đứng lố nhố không hàng lối. Những người nước khác đi qua đưa mắt nhìn về chúng tôi, tôi có cảm giác như những lần hồi bé phải đứng lên góc lớp vì không thuộc bài cho cả lớp nhìn vậy. Nhưng biết làm sao được, cùng là người Việt, lúc vinh quang có nhau thì lúc ngại ngần thế này cũng phải có nhau thôi.

Tôi quan sát những người chờ làm thủ tục cùng mình, đại đa số là sang Nga theo diện ngắn hạn, nhưng nhìn qua là biết đây là những người sang đây để lao động, chỉ cần họ bước qua cửa nhập cảnh, họ sẽ tỏa về các chợ, về các khu lao động hẻo lánh nào đó nơi có thể ở chui lủi để bán sức kiếm tiền gửi về nhà. Những chàng thanh niên da ngăm ngăm nắng gió, cũng có đôi ba cậu tóc nhuộm vàng đi đứng rất ngông nghênh, họ đang là khoản đầu tư lớn của cả nhà, và ở vùng quê xa xôi nào đó nơi họ ra đi, họ chắc cũng đang có chút tự hào khi được đi nước ngoài làm việc thế này.

Tôi và một vài nghệ sĩ kiên nhẫn đứng xếp hàng, giờ này qua giờ khác, những đồng hương thì không, họ ào ào vượt qua, thay vì xếp hàng trước cabin làm thủ tục thì họ chọn cách đứng vòng quanh kiễng chân nhìn vào qua cửa kính trên cao. Bảo vệ sân bay cũng có vẻ quá quen với cảnh này nên cũng chẳng buồn nhắc nhở. Ai được làm thủ tục xong thì những người còn lại như reo lên chúc mừng. Số còn lại thì lang thang ngắm nghía, một số thì kiên quyết ngồi xổm ngay cạnh hàng ghế chờ còn trống của sân bay chứ không chịu ngồi lên (?). Với cái nhìn của người thích viết kịch như tôi, tôi nhìn ra được trong đó bao nhiêu là tính cách và ngầm đoán những suy nghĩ trong đầu họ đang trong tình huống như thế nào, thấy cũng thú vị đến quên cả việc mệt mỏi đợi chờ.

Một anh đồng hương chắc cũng đã đi lại nước Nga nhiều lần tỏ ra có kinh nghiệm nói bâng quơ với tôi: “Đợt trước cứ kẹp ít tiền vào hộ chiếu là nó làm xong ngay, đợt này bọn nó làm chặt việc nhập cảnh nên bọn nó bày trò thế”. À, ra là thế, lại là vấn đề đôi bên không hiểu nhau đây mà. Tôi đang mải nghĩ thì thấy được gọi tên đến làm thủ tục, cô nhân viên hải quan tròn tròn như củ khoai tây nhìn tôi một lượt rồi bảo ra ngoài kia đợi, ai cũng bị thế, chẳng hiểu tại sao, chắc thủ tục ở Nga khác các nước khác, tôi lại kiên nhẫn ra đợi. Khoảng nửa tiếng đợi chờ nữa thì mới làm xong, chúng tôi lên ôtô đi về những con đường cao tốc tối om, đôi ba chỗ lầy lội, tuyết hai bên đường trắng xóa, trời rét căm căm. Lúc nãy đứng chờ làm thủ tục, tôi thấy có mấy anh đồng hương mặc quần ngủ mỏng đợi nhập cảnh, chẳng biết ra khỏi sân bay sẽ thế nào…

Tôi có một buổi tối gặp gỡ kiều bào đang sống và làm việc tại Nga, đa phần trong số đó là những người cũng đã khá vững về kinh tế. Tôi mặc kệ nhiệm vụ dẫn chương trình, tranh thủ lúc các tiết mục múa hát diễn ra trên sân khấu, tôi đi uống rượu với các bàn, dù là bữa tiệc khá trang trọng, người đến dự ăn mặc lịch sự nhưng tôi vẫn thấy sự vất vả hằn lên trên gương mặt và trong những cái bắt tay của họ.

Tôi đến thăm bác tôi ở Nga đã hơn 20 năm, xưa sang Nga theo diện hợp tác lao động, đùng một cái công ty Nga tuyên bố phá sản, chỉ lo được cho 300 người về Việt Nam thôi, số hơn nghìn người còn lại thì họ sẽ giúp đóng dấu lưu trú cho ở lại làm ăn. Ông bác làm đủ nghề, giờ thì đang bán vải ở chợ Liublino, một ngôi chợ mới được xây sau khi chợ Vòm bị dẹp. Lên chợ thăm gian hàng của ông bác, rồi lại lóc cóc theo ông bác hết đi tầu điện ngầm đến ô tô buýt tư nhân mới về khu bác ở, chỉ mong về nhanh để ngồi khoanh chân nhậu cho ấm.

Ông bác tôi đầu cắt trọc, dáng đi chúi về phía trước như muốn thu mình lại, tôi đi sau nhìn bác, người đã nhỏ lại còn nhỏ hơn giữa một rừng người xứ khác to cao. Bất ngờ có một viên cảnh sát chặn bác tôi lại để hỏi giấy tờ, chuyện cơm bữa với những người Việt lưu trú tại Nga. Tôi tưởng có chuyện gì liền tiến đến hỏi viên cảnh sát bằng tiếng Anh, anh ta đáp lại bằng tiếng Nga và để chúng tôi đi luôn, tôi chẳng hiểu chuyện gì, cậu bạn đi cùng tôi biết tiếng Nga thuật lại: “Nó bảo là bình thường người Việt tụi mày thấy cảnh sát bọn tao là lẩn ra chỗ khác tránh mặt vì sợ điều gì đó, mày lại chủ động tiến lại nói chuyện như vậy thì chắc chắn không có vấn đề gì.”

Ông bác dẫn tôi về “cờ va”, một dạng căn hộ chung cư, tôi vừa đi vừa tưởng tượng xem chỗ bác ở thế nào, ở Nga lâu vậy chắc nhà cửa cũng khá rồi, có khi tối nay mình cứ nhậu “sâu sâu” một chút, say quá thì ngủ lại nhà bác, chẳng mấy khi có dịp bác cháu gặp nhau giữa xứ người thế này. Tuyết đang tan khiến con đường vào chung cư bác ở lầy lội hơn, bác cháu tôi rảo bước nhanh vì lạnh, chui vào buồng thang máy bé tẹo, ba người đứng là chật cứng, chiếc thang rung lên và kéo bác cháu tôi lên bằng những cú giật giật. Tôi hỏi bác đã bao giờ thang kẹt chưa, bác tôi bảo thường xuyên, nếu kẹt cứ đập cửa, kiểu gì cũng có người ra mở cho mà ra. Nghe mà nín thở…

Bước vào căn hộ bác ở, tôi ngỡ ngàng, nó nhỏ một cách khổ sở, từ cửa vào, đến cái bếp, đến khu vệ sinh. Bác dẫn tôi vào phòng ngủ, phòng lớn duy nhất trong nhà rộng chừng hơn 20m2, bên trong là năm cái giường tầng như ký túc xá thời sinh viên của tôi. Chiếc giường nào cũng có rèm xanh, rèm hồng khoanh lại một không gian riêng vì nam nữ ở lẫn nhau. Chốc chốc những chiếc rèm lần lượt kéo ra, từng người xuất hiện.

Căn phòng bé tẹo thở còn khó đó mà là chỗ ở cho 10 người, tôi kêu lên sao mà đủ chỗ, ông bác tôi cười xòa bảo yên tâm, năm người làm ngày, năm người làm đêm, cả ngày gặp nhau mỗi bữa tối nên cũng chẳng chật mấy. Những người làm đêm phần lớn làm cho những xưởng may, họ cư trú bất hợp pháp nên cả ngày chỉ ở trong nhà ngủ, đêm mới dám ra đường và chỉ đi qua đường sang bên xưởng may đối diện và làm cả đêm trong đó, sáng sớm lại về ngủ bên này. Có một chú người Thanh Hóa, đã hơn 20 năm nay lặn lội bên này chẳng đủ tiền về, có một đôi vợ chồng gửi con nhỏ cho bố mẹ ở quê để sang đây kiếm vốn làm ăn mai sau…

Người Việt bên này nhìn chung là chăm chỉ làm lụng nên kiếm cũng được, nhưng giữ thì khó, lúc thì bị cướp, lúc thì bị trộm, lúc thì chợ bất ngờ bị niêm phong, lúc thì cảnh sát chặn đường có bao nhiêu lột sạch, nên biết bao số phận cứ lầm lũi mãi xứ người như ông bác tôi thế này… Rượu ngà ngà, ông bác tôi vào góc nhà lấy cái đàn guitar bảo tôi hát mấy bài quê hương cho đỡ nhớ nhà. Cầm cái đàn bụi phủ kín, cần đàn cong veo nên không thể bấm dây được, tôi đưa lại đàn cho ông bác, nói đùa là hôm nào bác đem ra mà làm cung tên rồi ngồi gõ bát hát “chay”…

Tôi lang thang Moscow trong “Ngày đàn ông” hay “Ngày chiến thắng” gì đó, tôi không nhớ rõ, chốc chốc lại thấy mấy ông bợm nhậu Nga ngồi giữa trời tuyết nói với tôi điều gì đó bằng thứ tiếng Nga lè nhè. Tôi quay sang hỏi cậu bạn đi cùng, cậu ấy nói bọn họ bảo anh cho họ ít tiền để uống rượu, hôm nay là ngày đàn ông mà. Tôi bật cười, nhớ lại chuyện ông anh trai kể ngày trước, ông anh tôi vốn cũng sang Nga để nuôi giấc mộng làm giàu, nhưng sang đúng lúc Liên Xô tan rã, thế là sống vất vưởng ở chợ Vòm.

Những câu chuyện anh kể chỉ là chạy cảnh sát, trốn bọn trọc đầu, nếu bị bắt thì nộp phạt bao nhiêu. Những kỷ niệm vui cũng chẳng có gì ngoài việc lừa lừa bắt chó hoang về làm thịt hoặc nhờ mấy tên bợm nhậu người Nga như mấy ông đang ngồi kia đi bắt trộm chim bồ câu về để ăn rồi trả công họ bằng một chai rượu… Tôi hỏi anh tôi rằng người Nga có quý người Việt mình không, anh tôi bảo giờ thì không, họ ghét lắm, bọn anh thi thoảng đi vặt táo, thấy mấy bà già người Nga đứng bên cửa sổ trên tầng léo nhéo chửi, ý bảo bọn mày về nước chúng mày đi… Lúc đó tôi chỉ thấy thương anh tôi.

Trên chuyến bay về Việt Nam, có mấy anh thanh niên người Việt ngồi gần, qua tâm sự mới biết các anh bị cảnh sát bắt và trục xuất về nước sau khi tạm giữ các anh vài tháng để lao động công ích. Hỏi chuyện lần hồi mới biết cũng toàn thanh niên trai tráng ở quê, muốn làm một cú đổi đời nên cả nhà vay mượn được 50 triệu, lo chạy chọt để sang được Nga theo những đường dây nào đó. Đến Nga, họ được đưa lên xe tải và chạy thẳng về những vùng ngoại ô xa xôi rồi vứt đó.

Tiếng không biết, cũng chẳng quen ai, họ tự lần tìm những người đồng hương, nhờ giúp đỡ, rồi tìm việc, bắt đầu kiếm tiền… Vừa bắt đầu có thể tồn tại được ở xứ người thì bị cảnh sát bắt. Họ nhốt vào trại, ngày một xuất súp và một mẩu bánh mỳ, được ra tắm nắng một giờ, sau một thời gian thì các anh bị đưa đi xây dựng các công sở cho cảnh sát để làm công ích, lấy tiền vé máy bay về, người bị như vậy sáu tháng, người không may thì bị đến hai năm. Sau đó cảnh sát áp giải ra tận cửa máy bay, giao cho nhân viên an ninh bay kèm về Việt Nam, hành lý niêm phong, về đến Việt Nam mới được mở. Coi như trắng tay, may mà còn về được đến quê nhà. Mọi người xung quanh người thì cho ít tiền, người cho gói kẹo để mang về làm quà cho người thân, dù gì thì cũng là ở nước ngoài về, không có quà thì coi sao được.

tự hào Việt Nam


Tự nhiên tôi thấy lòng mình trĩu nặng, lại nghĩ đến ông anh trai, chắc cũng biết bao cay đắng thế này nếm trải qua. Có mấy người được may mắn mà phất lên để rồi thi thoảng đến dự những bữa tiệc trang trọng như hôm nọ tôi gặp đâu. Xét cho cùng cũng là cuộc mưu sinh, chứ nếu có đủ ăn, có đủ mặc thì chẳng ai muốn mình phải khổ, chẳng ai muốn mình phải hèn phải nhục thế cả.

Máy bay hạ cánh xuống Nội Bài, mấy người thanh niên bị trục xuất cầm chút quà mọi người cho tần ngần đứng dậy, họ chẳng có hành lý vì hành lý bị niêm phong, lát nữa xuống sân bay mới được bàn giao, mà chắc cũng chẳng có gì nhiều. Tôi chẳng biết nói gì, chỉ biết bắt tay họ và nói: “Thôi dù sao cũng về đến quê hương mình rồi, chăm chỉ lao động rồi lại đâu vào đấy thôi anh em ạ”. Họ cười trong tiếng thở hắt ra… Không biết rồi trong cái dòng người đồng hương hôm nọ đứng chờ nhập cảnh với tôi sẽ có bao nhiêu người đạt được giấc mơ sang giàu, bao nhiêu người sẽ bị bắt và về nước theo đường trục xuất, bao nhiêu người sẽ sống chui lủi chờ kiếm đủ tiền về, bao nhiêu người sẽ chết sau mỗi đợt tuyết rơi dầy…

Liệu có vô duyên không khi bây giờ chúng ta đặt cho họ câu hỏi: “Bạn có tự hào là người Việt Nam không?”. Bởi câu hỏi này nó lạc lõng hoàn toàn trong cơn mưu sinh vất vả mà họ đang trải qua.


2. Gần đây tinh thần tự hào Việt Nam đang lên cao, đặc biệt là trên báo chí và các diễn đàn online. 

Mỗi khi có một người Việt ở đâu đó làm việc gì xấu xa ảnh hưởng đến quốc thể là không biết bao nhiêu người lao vào “đánh đập” cho tơi bời vì “can cái tội” làm nhục quốc thể dù đa phần cái “bọn” làm nhục quốc thể đó vẫn đang tiếp tục vật vã với cơn mưu sinh chứ có thời gian và phương tiện đâu mà mò lên mạng nghe chửi để mà sửa chữa.

Chúng ta đẩy họ ra xa, chúng ta nhảy tránh sang chỗ khác để chứng minh là mình không giống như vậy, mình rất tốt, mình rất gương mẫu và rất tự hào là người Việt Nam, còn cái số ít ỏi xấu xa kia đang làm nhục quốc thể, vì vậy nó không thể cùng phe với mình được. Càng chửi mạnh, càng chửi hay thì có vẻ cái khoảng cách “không liên quan” đó càng được thiết lập một cách an toàn.

Đợt vừa rồi rộ lên vụ truyền hình Nhật Bản đưa tin người Việt ăn cắp và bị bắt. Khắp nơi trên các diễn đàn và mạng cộng đồng, những cụm từ như “nhục mặt chưa”, “đẹp mặt chưa”, “xấu hổ quá…” được nhiều người dùng với cường độ cao để bình luận cho sự kiện này bởi có vẻ như lòng tự hào Việt Nam của họ đang bị tổn thương sâu sắc. Tôi thầm nghĩ, các cụ xưa có câu: “Bần cùng sinh đạo tặc”, một khi đã bần cùng rồi thì bọn họ quan tâm quái gì đến chuyện quốc thể, lúc đó thì họ ở Nhật Bản hay ở Nhật Tân thì cũng vẫn đạo tặc như thường.

Tôi nghĩ chúng ta đang chửi đấy nhưng thực ra không phải chửi cho những kẻ đạo tặc nghe, mà có lẽ chửi để cho chính bản thân mình nghe. Nghe để cảm thấy yên tâm là mình vẫn đang có thái độ gay gắt với cái xấu như thế thì chắc mình là người tốt rồi.

Chửi để át đi việc hôm nọ có thể mình vừa tè bậy ở đâu đó do chót uống bia nhiều rồi lại phải chạy xe về luôn, chửi để át đi việc hôm nọ đã gãi đầu gãi tai dúi vào tay anh cảnh sát giao thông nào đó ít tiền để khỏi bị phạt nhiều theo đúng luật, chửi để át đi việc phần lớn các phần mềm ta đang dùng trên máy tính và điện thoại là hàng “crack”, (nói trắng ra cũng là đồ ăn cắp), chửi để át đi việc hôm nọ ta vượt đèn đỏ, chửi để át đi việc hôm nọ ta vừa nhận phong bì từ bệnh nhân, chửi để át đi việc ta nhận tiền từ phụ huynh để cho con họ vào trường trái tuyến, chửi để át đi những món quà đắt tiền ta biếu sếp để có được những chỗ thuận lợi trong công việc… Chửi để át đi cái phần xấu mà trong tất cả chúng ta ai cũng có. Nhưng chưa chắc…

Chắc chúng ta đều biết câu chuyện trong mỗi con người luôn có con chó sói tốt và con chó sói xấu, và câu hỏi đặt ra là giờ hai con đánh nhau, con nào sẽ thắng? Câu trả lời là con nào chúng ta cho ăn nhiều, con đó sẽ thắng. Đôi khi chúng ta vô tình đấu tranh với cái xấu bằng cách nhắc lại nó, nhân rộng nó ra nhiều hơn thông qua việc chửi bới, ca thán. Đó chính là hành động chúng ta đang cho con chó sói xấu trong mình được ăn uống nhiều hơn và làm tăng nguy cơ nó sẽ cắn chết con chó sói tốt trong một ngày không xa. Riêng cá nhân tôi thì luôn tin rằng, cách đấu tranh với cái xấu hiệu quả nhất là chỉ quan tâm đến những cái tốt, những cái tích cực, đồng thời tìm cách lan truyền và nhân rộng nó ra để con sói tốt ngày càng mạnh mẽ, không cho con sói xấu trong mình có cơ hội bùng lên.

3. Có một lần đi công tác, tôi có dịp ngồi nhậu với một cậu em bên Nhật Bản, rượu vào lời ra, lên tầu điện ngầm, hai anh em vẫn cứ ồn ào trò chuyện. 

Những ánh mắt khó chịu đổ dồn về chúng tôi khiến hai anh em giật mình và giữ im lặng. Cậu em tôi thì thào: “Bên này bọn em thống nhất cứ làm gì tốt đẹp thì nói tiếng Việt, còn làm gì xấu thì bọn em nói mấy câu tiếng Tầu. Một công đôi ba việc. Hay giờ anh em mình làm mấy câu tiếng Tầu nhể?”. Tôi phì cười với cái chiêu đúng chất khôn lỏi đó của cậu em rồi bảo nó ngồi im đi, xấu tốt gì cũng phải là người Việt chứ. Nó ngồi im được một lúc rồi lại thì thào hỏi tôi:

- Anh có tự hào là người Việt Nam không?

- Có chứ! - Tôi đáp.

- Ừ, cũng đúng thôi, anh là người nổi tiếng, có sức ảnh hưởng rộng thì anh mới lo những vấn đề to tát, em là công nhân, lo đời em thôi! - Nó nói bâng quơ.

- Chú có tự hào về bản thân mình không? - Tôi hỏi lại.

- Có chứ ạ. - Nó nghĩ một lúc rồi đáp: - Em lao động chăm chỉ kiếm sống chân chính, sống cũng tử tế với mọi người. Cũng đáng tự hào chứ anh nhỉ?

- Chứ sao! - Tôi nói chắc như đinh: - Mà vậy là chú cũng tự hào là người Việt Nam giống như anh đấy. Bởi cứ nói người Việt Nam thì tưởng là vấn đề to tát lắm, nhưng thực tế đâu phải. Chính bản thân anh và chú là người Việt Nam chứ còn gì. Nên sống thế nào để có thể tự hào về bản thân mình thì cũng chính là lúc chúng ta đã tự hào là người Việt Nam chú ạ.

Đinh Tiến Dũng
Chìa khóa thành công (theo laodong.com.vn)
Thứ Ba, 30 tháng 9, 2014
Các kiểu hôn đầu tiên khiến phái nữ phải.... chạy mất dép

Các kiểu hôn đầu tiên khiến phái nữ phải.... chạy mất dép

(Chìa khóa thành côngNày các chàng trai, các bạn đã biết cách để hôn một cô gái chưa đấy? Đối với con gái, giây phút trao nụ hôn là rất quan trọng, thậm chí có khi còn quan trọng hơn cả “chuyện ấy”, vì đó là lúc cả con gái thật sự thể hiện tình cảm thuần khiết của mình. Chính vì lẽ đó mà các nàng dễ bị “thất vọng” nếu bạn trai không cho một nụ hôn “thoả mãn”.

Các kiểu hôn đầu tiên khiến phái nữ phải.... chạy mất dép


Nụ hôn bạo lực

Có nhiều chàng trai thích chứng tỏ “sức mạnh” của mình trong việc hôn nhau. Nụ hôn của họ thường khá bạo lực, cắn, hoặc để lưỡi “tung hoành” lung tung. Dù trong trí tưởng tượng của mình, các chàng hay nghĩ nụ hôn này thật tuyệt nhưng đối với phụ nữ, họ thích nụ hôn nhẹ nhàng và sâu lắng hơn.

Nụ hôn quá “ngoan”

Sự thật đúng là con gái không thích nụ hôn “đá lưỡi” lung tung nhưng các nàng cũng không thích một nụ hôn quá ngoan, không có bất ngờ hay sự tấn công nào. Các nàng thường thầm hi vọng con trai là người mở đường và dẫn dắt trong chuyện tình cảm, vì thế đừng quá rụt rè, e ngại “tấn công” khi đang hôn nhau.

Vừa hôn vừa “sò mó” lung tung

Đây là một kiểu hôn mà đa số phụ nữ không thích nhưng ít khi nào nói ra. Trong suy nghĩ của con gái, hôn là một cách thể hiện tình cảm và tình yêu. Còn đối với con trai, nụ hôn thường là bước “dạo đầu” cho một số “hoạt động” tiếp theo. Chính vì điểm khác nhau này mà đôi khi các cô nàng cảm thấy khó chịu khi vừa hôn vừa bị bạn trai “sờ mó” lung tung.

Vừa hôn vừa “sò mó” lung tung


Nụ hôn “nghẹt thở”

Sẽ thật khó chịu nếu hôn nhau mà đối phương gần như “rút” hết không khí trong người bạn ra. Các chàng trai nên nhớ rằng khi hôn, đừng quá tham lam mà làm các nàng “nghẹt thở”. Nếu hôn xong mà phải thở hồng hộc thì sẽ chẳng còn lãng mạn gì đâu.

Nụ hôn hời hợt

Trong khi hôn, nhiều chàng trai thường làm bạn gái mình thất vọng khi hôn hời hợt và cẩu thả. Phụ nữ rất tinh ý, chỉ cần một chút lơ là, một chút vội vã gấp gáp là nàng có thể nhận ra. Người con gái nào cũng muốn bạn trai hôn mình một cách thật sự chân thành và tình cảm.

Nụ hôn hời hợt


Nụ hôn quá ướt át

Nhiều người quên mất phải điều tiết nước bọt trong khi hôn và cứ thế để nụ hôn trở nên quá ướt át. Con gái hoàn toàn không thích điều này. Một nụ hôn “gọn gàng”, lãng mạn và vừa đủ sẽ làm các nàng “chết mê chết mệt” nhiều hơn là nụ hơn ướt át đầy nước bọt quá mức cần thiết.

Chìa khóa thành công (theo Yan)
Thứ Năm, 25 tháng 9, 2014
E bước xuống giường rồi liệu anh có cưới em không?

E bước xuống giường rồi liệu anh có cưới em không?

(Chìa khóa thành côngNgày em là cô dâu xinh đẹp nhất, ngày em mặc váy cưới bước vào nhà thờ trang nghiêm. Anh khoác bộ véc phẳng phiu thơm mùi vải mới, gài bông hoa hồng trước ngực. Anh nhìn em trìu mến, ánh mắt cười ánh niềm vui...

E bước xuống giường rồi liệu anh có cưới em không?

25 tuổi và lần đầu tiên bước chân lên giường cùng một người đàn ông, đắm say trong men tình ái. Em hoảng sợ, non nớt như con nai tơ. Sự rụt rè và nỗi sợ đúng nghĩa. Em ngỡ tưởng mình đã trưởng thành và đủ tâm lý cho bước ngoặt trước hôn nhân. Nhưng không, kinh nghiệm sống chẳng giúp gì cho việc lên giường. Sex là bản năng. Phải thật sự sống theo bản năng giây phút ấy mới cảm nhận được sự thăng hoa. Em chưa thăng hoa bởi còn nhiều vương vấn.


25, em chông chênh quá. Nghiêng ngả trước dòng đời và nghiêng ngả trước anh. Bước xuống giường em là con đàn bà. Nếu một thằng đàn ông coi giá trị của con đàn bà ở cái màng trinh ấy thì em là đồ vứt đi.


Những làn khói trắng cuộn vòng, tan biến trong khoảng trống, điếu thuốc liên tục cháy dở, anh khẽ giật mình khi em hỏi: Bao giờ mình lấy nhau?


Ngày em là cô dâu xinh đẹp nhất, ngày em mặc váy cưới bước vào nhà thờ trang nghiêm. Anh khoác bộ véc phẳng phiu thơm mùi vải mới, gài bông hoa hồng trước ngực. Anh nhìn em trìu mến, ánh mắt cười ánh niềm vui. Đi đến cuối con đường em ngoảnh lại, tạm biệt anh em đi lấy chồng nhé! Anh chỉ là vị khách mời đặc biệt trong lễ cưới của em.


Chợt nhận ra trong những lời ngọt ngào anh muốn ôm trọn em, chưa một lần nói: anh muốn lấy em làm vợ! Ồ hóa ra chỉ là cặp tình nhân hạnh phúc!


Những ngày sau nắng vẫn trong đến thế, đường vẫn nhộn nhịp bước chân tình nhân. Em là con đàn bà sau đêm hôm ấy. Giờ lên giường không còn là nỗi sợ hãi, chỉ muốn tìm người đàn ông có thể nói: Có, cho câu hỏi: Bước xuống giường anh có cưới em không?

Chìa khóa thành công (theo Guu)
Thứ Sáu, 19 tháng 9, 2014
Khi lòng mình đã tắt

Khi lòng mình đã tắt

Tôi đang thắc mắc những người tham những, những người hủy hoại thế hệ đi sau, những người đạp lên đầu người khác giành sự tồn tại liệu có giật mình thức dậy lúc nửa đêm để thở hồng hộc với mồ hôi toát đầm đìa?


Khi lòng mình đã tắt

(Chìa khóa thành côngNghĩ cũng ngộ, đất nước này chịu quá nhiều tổn thương trong suốt chiều dài lịch sử rồi (trong số những “vết thương” đó có tuyến đường sắt mà tới giờ không có cái thứ 2 thay thế trong trường hợp xấu nhất xảy ra, có những cây cầu già cỗi nhưng chưa có dấu hiệu thấm nứt như hầm chìm dưới sông hay nham nhở như đường cao tốc nào đó v.v..), hà cớ gì lại tiếp tục đóng cửa ẩu đả nhau để tự làm đau chính mình và người khác?

Nếu không làm việc gì xấu, nếu mình minh bạch thì mọi thế lực dù mạnh đến cỡ nào cũng không thể quật ngã. Vậy tại sao thỉnh thoảng lại chặn blog này blog kia, web này web nọ?

Tôi được coi là “chủ”, nhưng có cảm giác như tôi đang là “vật chủ” để bọn ký sinh trùng sống bám và hút triệt để đến giọt máu cuối cùng. Tôi kêu gào, tôi dùng dao thẻo từng thớ thịt để moi cho bằng được đám sinh vật vô lại ấy ra, nhưng chính hành động cầm dao của tôi lại bị quy chụp là có âm mưu sát hại đồng loại. Tôi mong chờ ngày được sang cái làng bên chữa vết thương, và khi tôi trở về, đừng gọi tôi là thằng phản bội làng quê nơi tôi sinh ra và lớn lên, bởi vì nơi đây không có nổi một bác sĩ giỏi để cho tôi một liều thuốc an thần chứ đừng nói chi là trị dứt căn bệnh trầm kha mà bọn tôi – công dân có chỉ số hạnh phúc cao ngất ngưỡng theo đánh giá vớ vẩn nào đó – đang dính hàng loạt. Liệu có nên cảm ơn “những người dẫn đường thông thái”?

Nên đọc truyện cổ tích Việt Nam nhiều hơn nữa, Mai An Tiêm từng nói: “Của biếu là của lo, của cho là của nợ.” Chẳng lẽ ai cho cái gì mình cũng hí hửng nhận sao? Ví dụ: dân làng bán máu, bán mồ hôi và nước mắt để góp tiền mua siêu xe Bugatti Veyron và tin tưởng giao cho bạn để bạn lèo lái họ đi khai phá một mảnh đất mới – nơi chất lượng giáo dục và đào tạo sánh ngang tầm với thành thị, nơi người lao động không phải chật vật mưu sinh, nơi trẻ em, phụ nữ, người già được bảo vệ an toàn, nơi động vật hoang dã không phải kêu gào cùng những cánh rừng đang dần ngã quỵ, nơi khoáng sản sâu trong lòng đất có được giấc ngủ yên lành, nơi dân làng cùng báo chí có thể trải lòng ra một cách vẹn nguyên mà không bị kết tội phản bội, v.v..

Dù cho nó có bị gọi là “Utopia” đi chăng nữa – nhưng bản thân bạn không biết lái xe thì bạn cũng nhận sao? Bạn từng ngồi trên xe không có nghĩa là bạn biết lái xe, mà giả sử bạn biết lái xe chưa chắc gì bạn đã biết lái đến đúng chỗ mà dân làng muốn đến, bởi vì bạn cứ nghĩ lợi ích cho bạn thôi, bạn nghĩ là chỗ đó mới hợp với gia đình của bạn, để dễ dàng thâu tóm những vị trí đẹp nhất, sang trọng và tiềm năng nhất, chứ không phải gia đình của họ, dù họ chỉ cần những chỗ để ngã lưng một cách vô tư lự mà không phải lo canh cánh bị cướp bóc, trộm cắp và hiếp dâm! Đây chẳng phải là một điều đáng hổ thẹn, cần xin lỗi và cần trả xe lại cho dân làng để họ giao cho người phù hợp hơn sao?
Tôi cảm thấy lòng mình đã tắt với nơi đây rồi!

Khi lòng đã tắt, người ta không muốn hồi âm bất cứ cái thư gì của bất kỳ ai dù đã đọc đi đọc lại hàng chục lần (do ngày nào cũng check mail 5,6 lượt)…

Khi lòng đã tắt, người ta chỉ biết mỉm cười ban ngày với gia đình, bạn bè để rồi đêm về lúc chỉ còn một mình thì lại mếu máo như vừa mất đi thứ gì rất quý giá (giống Lão Hạc bán đi con chó Vàng).

Khi lòng đã tắt, người ta sẽ lắng nghe một cách quán tính những chia sẻ của người khác, lời nói đi vô lỗ tai này thì thoát ra lỗ tai bên kia, nếu cơn chán chường lên tới đỉnh điểm, người ta thậm chí còn hét toáng lên với người đang cố gắng kéo mình ra khỏi vũng lầy với bàn tay ấm áp và ánh mắt trìu mến nhất: “IM ĐI!”

Khi lòng đã tắt, người ta không còn chú trọng vào việc chăm chút cho bản thân nữa, người ta không còn sân si khi thấy người khác đang khoác những bộ cánh hàng hiệu, chạy con xe đắt tiền và xài điện thoại đời mới nhất nữa.

Khi lòng đã tắt, người ta coi chuyện tình cảm cũng chỉ là một liều thuốc an thần giống như một kẻ nghiện ngập đang tìm cách tái hiện cảm giác phê, đắm chìm trong thế giới màu sắc bay bổng bằng việc hút, hít, chích và cắn thuốc…

Khi lòng đã tắt, người ta lắc đầu trước những cơ hội việc làm, chỉ nằm bần thần ra đó hoặc đi ra đi vô như một bóng ma, lặng lẽ lướt trên đường phố và không nhận được sự quan tâm của bất kỳ ai.

Khi lòng đã tắt, người ta lao vào thế giới internet, ru ngủ mình bằng những lời khuyên sáo rỗng từ những fanpage hay status của bạn bè, nhanh chóng bấm like nhưng rồi cũng âm thầm bỏ đi.

Khi lòng đã tắt, người ta nghe nhạc với cường độ âm thanh lớn nhất nhưng giọng nói quá bé để có thể rên la như một con thú bị trúng bẫy, đang giẫy giụa từ ngày này sang ngày khác với luồng máu cạn dần.

Khi lòng đã tắt, người ta không còn tin nữa, không còn tin vào những phép màu nhiệm đã xảy đến trong quá khứ nữa. Người ta muốn tìm đến một tôn giáo để có thể trút bỏ những dối trá lọc lừa vô tình thu lượm được trong hành trình khổ đau kia.

Khi lòng đã tắt, người ta trở về đúng bản chất của mình, không còn đánh bóng vẻ hào nhoáng, không còn những xu nịnh, bon chen, không còn sự tự tin, năng động của một thời rực rỡ….

Và khi lòng đã tắt, nghĩa là người ta đã không còn mong chờ và đợi mong bất cứ điều gì nữa rồi…



Quách Dự Tây
Chìa khóa thành công (theo triethocduongpho.com)
Thứ Tư, 17 tháng 9, 2014
Tôi và bạn làm được những gì khi 25 tuổi?

Tôi và bạn làm được những gì khi 25 tuổi?

Phần 1: Chuyện nhậu cùng bạn bè.

Tôi và bạn làm được những gì khi 25 tuổi?(Chìa khóa thành côngCác bạn ạ! 25 tuổi chúng ta không còn trẻ nữa, không còn nhìn đời qua lăng kính mầu hồng nữa, mà đa phần đã sống thực tế, có trách nhiệm với gia đình và xã hội hơn, bằng chứng là bằng mọi cách chúng ta “cày cuốc” kiếm tiền lo cho mình cho gia đình. 


Khi còn trẻ ai củng có bạn, đặc biệt là lứa tuổi từ 25- 30 như tôi. Tôi có rất nhiều “ thành phần” bạn khác nhau, như : bạn chăn trâu cắt cỏ, bạn cùng học phổ thong, bạn học đại học, bạn cùng công ty, bạn làm ăn chung, khách hàng….. Đấy là chưa kể một số thành phần chưa hoặc chẳng bao giờ thành bạn như bè và chưa thành bè. Chuyện tôi và nhiều bạn trẻ như tôi có nhiều bạn tất nhiên là tốt, quan hệ rộng chắc chắn sẽ có lợi nhiều trong cuộc sống nhưng hệ lụy của nó củng không nhỏ. Một trong những hệ lụy đó là chuyện nhậu nhẹt.


Làm việc thì thôi, nhưng hể rảnh rỗi thì chúng ta lại tìm ra vô số lý do để gặp mặt. “Trời nắng quá làm vại bia cho mát”, “trời mưa làm tí cho đỡ buồn”, “tao thất tình rồi, tao buồn”, “tao có người yêu mới, chúc mừng thoát cảnh fa”…. Rồi tháng lương đầu tiên, ngày nhận lương, ra mắt đồng nghiệp công ty, thậm chí chia tay đồng nghiệp khi bị đuổi việc ,và ở nhà thì lại “buồn”…v…v.. Nói chung lúc vui hay lúc buồn, thăng trầm hay thăng hoa chúng ta đều có thể sử dụng “vitamin cay cay”. Như vậy thì hẳn nhậu là rất tốt chứ, nó giúp chúng ta rất nhiều thứ.


Nhưng không! Hệ lụy của việc ăn nhậu là rất nhiều, về mặt tài chính cá nhân sẽ bị hao hụt một phần nếu chúng ta lạm dụng ăn nhậu, tiếp đến kinh tế gia đình và kinh tế xã hội. Chắc có bạn sẽ cười nói tôi làm điều này to tát thêm, hoặc tôi làm ra tiền tôi muốn làm gì tôi làm, nhậu đáng bao nhiêu. Nhưng các bạn thử nghĩ xem, nếu các bạn sử dụng số tiền ít ỏi đó bỏ heo thì 1 năm các bạn sẽ được nhiêu. Chắc kha khá đấy, chúng ta có thể giúp gia đình, và tất nhiên gia đình sẽ vui hơn, mà gia đình vui thì xã hội cũng sẽ vui hơn. Đấy là chuyện chúng ta nhậu đẹp, nhậu trong sạch. Còn những hình thức nhậu khác thì tôi không dám nói, tay phải cứng mới dám tham gia. Nhậu xong liệu chúng ta có về nhà không? Hay là tăng 2, tăng 3 thậm chí tăng 4,5… lại tốn tiền, tiền trong túi bạn lại hao hụt, rồi tham gia giao thông khi đã sử dụng rượi bia, vi phạm pháp luật nếu bị mấy anh cảnh sát giao thông bắt thì bị tước giấy phép lái xe, thu giữ xe, mà hầu như ở cái tuổi như chúng ta xe là cần câu cơm hoặc gián tiếp là cần câu cơm. Khi bị giữ xe lại tốn thêm ít tiền. Nếu không gặp cảnh sát giao thông chúng ta củng đừng vội mừng vì khi đã có rượu bia, thì đồng nghĩa nguy cơ gây tai nạn giao thông cao hơn bình thường, lần này thì tất nhiên là tiền mất tật mang và bắt đầu ảnh hưởng trực tiếp tới những người thân trong gia đình. Như vậy sau 3 lần sử dụng lượng tiền nhỏ thì nó đã lớn, nguy cơ gây tổn thất về tính mạng cho mình và nhiều người khác củng cao. Chưa kể ngoài ra khi chén chú, chén anh “không hợp” có thể gây ra đánh nhau làm mất trật tự xã hội, những anh có vợ mà có máu ánh “Chí” trong người thì còn đánh cả vợ, con, thậm chí bố mẹ mình gây ra tan của nát nhà. Quá nhiều hệ lụy sau việc nhậu mà không làm chủ được bản than phải không các bạn.


Ở cái tuổi 25 như tôi thì chắc nhiều bạn củng từng trải qua những ngày tươi đẹp ở giảng đường. Chắc hẳn các bạn còn nhớ câu mà sinh viên chúng ta hay nói khi “giáp hạt” là :“ tiền ăn không có, nhưng tiền nhậu lúc nào củng có” Đấy là một sự thật phủ phàng, mặc dù trong túi hết tiền nhưng sau một hồi xoay xở rồi củng ra tiền, tiền ở đâu? Tiền học phí, vay bạn bè, cầm đồ ( máy tính, xe máy, thậm chí thẻ học sinh, sinh viên) thậm chí trộm cắp… Như vậy nhiêm vụ xoay tiền đi nhậu đã xong chúng ta thẳng tiến tới điểm hẹn các đệ tử lưu linh, sẵn sằng tung tiền với “ hợp tác xã tiểu lưu linh” hoặc nhiều bạn mạnh tay, bạo chi ôm xô trước sự thán phục của bạn bè. Mọi chuyện tại điểm hẹn được giải quyết nhanh chóng nhưng “ dư âm” thì nó giai dẵng lắm, có thể kéo rất lâu mới hết. Mà lâu bao nhiêu thì chỉ các bạn chắc vẫn nhớ thôi, kỷ niệm khó quên mà.

ăn nhậu


Khu tôi ở gần khu công nghiệp, nên chứng kiến rất nhiều “sự kiện” dở khóc dở cười. Một anh xe ôm đi đón cậu con trai ở trường mầm non rồi cùng cậu bé rẽ vào tạp hóa gần trường. Anh hỏi cô nhân viên: “giá 1 thùng sữa milo hộp lớn bao nhiêu” cô nhân viên trả lời 270.000vnd, anh chàng cau mày suy nghỉ giây lát rồi đưa ra quyết định rất bất ngờ là: “lấy cho thùng bia 333 và 1 hộp sữa” tổng giá tri 2 sản phẩm là 207.000vnd. Sau khi nhận được những thứ cần mua anh cùng con trai qua quán vịt quay lá móc mật mua một em vịt quay giá 220.000vnd cùng thêm 50.000vnd đồ chua ăn với vịt. Lúc này mọi người mới hiểu thì ra anh có 500.000vnd nếu mua thùng sữa cho con thì mất ngay bữa nhậu cùng bạn, đúng là anh xe ôm hiếu khách. Củng tại quán vịt quay tôi chúng kiến một tốp 5 người công nhân vào quán ăn hết 1 em vịt và uống hết 1,5 khung Sài Gòn Đỏ nhưng khi tính tiền mới tá hỏa họ có cùng suy nghĩ là 4 người bạn có mang tiền. Vậy là một trong 5 anh phải gửi lại xe máy. Nhưng được biết họ mang thêm 1 xe nữa đi càm đồ và đi hát karaoke “xã xuôi”. Đây là 2 trong nhiều câu chuyên đời thường ở những khu dân cư xung quanh khu công nghiệp mà tôi chứng kiến. Cái mà tôi muốn nêu ra là nếu không nhậu thì cậu con trai anh xe ôm sẽ có thùng sữa, 5 chàng trai không phải gửi 2 xe máy kia. Đó là thực chất, nhưng sâu xa hơn, mỗi lần chúng ta nhậu hãy nghĩ tới những người thân thiết, những người xung quanh.

Các bạn ạ! 25 tuổi chúng ta không còn trẻ nữa, không còn nhìn đời qua lăng kính mầu hồng nữa, mà đa phần đã sống thực tế, có trách nhiệm với gia đình và xã hội hơn, bằng chứng là bằng mọi cách chúng ta “cày cuốc” kiếm tiền lo cho mình cho gia đình. Biết quan tâm tới những người xung quanh hơn, nhưng trong vòng quay của cuộc sống thì mọi thứ nó không bình yên, chúng ta vẫn chịu sự cám giỗ từ cái cuộc sống ấy, mà chuyện ăn nhậu là sự cám giỗ dễ thấy nhất, nó làm cho con người không còn làm chủ được mình gây ra những hệ lụy cho chính bản thân, gia đình và xã hội. Mỗi lần nâng ly lên các bạn hảy nhớ tới mới cách đấy mấy phút mình còn phải “cày cuốc” giờ lại hoang phí, rồi nghĩ tới mẹ già ở quê, con thơ ở nhà, những mãnh đời đang nghèo khổ. Mà hạn chế ăn nhậu nhé. Nếu tất cả chúng ta đều làm được như vậy thì chắc chắn cuộc sống gia đình sẽ hạnh phúc hơn. Và xã hội củng phồn vinh hơn.

p/s: Đây là một góc nhìn thực tế về ăn nhậu của các bạn trẻ!

Chìa khóa thành công
Tg: noxuko – Độc quyền tại Blogtamsu.vn
Thứ Hai, 15 tháng 9, 2014
Hãy cưới ngay và luôn khi cô gái của bạn có 9 dấu hiệu sau

Hãy cưới ngay và luôn khi cô gái của bạn có 9 dấu hiệu sau

Đừng bao giờ để mất nàng nhé !

(Chìa khóa thành côngBạn luôn gặp trắc trở trong tình yêu đúng không? Bạn cảm thấy thế giới này chỉ còn lại sự giả dối ở khắp nơi (có vẻ hơi nặng nhưng dường như là vậy nhỉ), và bạn cũng chẳng còn muốn yêu thêm một ai nữa. Tuy vậy, vấn đề ở đây không phải là tình yêu đích thực đã tuyệt chủng, mà chỉ là do bạn xui rủi hay thậm chí cố tình "vớ" phải những đối tượng không đàng hoàng mà thôi.

Nếu muốn cải thiện điều này, hãy quan sát một chút xung quanh và thử tìm kiếm 9 dấu hiệu sau đây ở một cô gái. Nếu tìm thấy chúng, thì rõ ràng cô gái đó chính là người mà bạn nên theo đuổi, mà phải lấy làm vợ luôn không chừng:

9. Cô ấy độc lập

Cô ấy độc lập


Không ai muốn quen bồ để rồi phải trở thành một người giữ trẻ cả. Nếu cô ấy đã có một ngày làm việc căng thẳng, thì bờ vai của bạn sẽ luôn là chỗ dựa vững chắc nhất của nàng qua những khó khăn. Nhưng nếu cô ấy dựa dẫm hay không thể làm gì mà không có bạn, rồi thậm chí là tất cả các khoản chi tiêu đều phải do bạn thanh toán - chuyện gì sẽ xảy ra? Cảm giác ngột ngạt và mệt mỏi sẽ dần xuất hiện. Và rồi một ngày bạn chỉ còn nước tháo chạy nhanh nhất vì sự tiêu hao cực độ về tài chính lẫn tinh thần.

Độc lập là chìa khóa của hạnh phúc cho cả đàn ông lẫn phụ nữ. Nếu chọn đúng người, bạn sẽ cảm thấy mình vẫn luôn luôn muốn tìm hiểu nàng nhiều hơn nữa mặc dù cả hai đã yêu nhau một khoảng thời gian dài; bởi vì cô ấy là một người phụ nữ độc lập và có khả năng quyết định mọi hành vi lẫn sở thích trong cuộc sống.

8. Cô ấy thông minh

Cô ấy thông minh


Không một ai có thể phủ nhận điều này: những cô nàng "chân dài não ngắn" thật dễ hớp hồn chúng ta, nhưng cũng khiến cho bạn dễ dàng "phủi đi" chỉ bởi vì cô ấy quá nhạt nhẽo và nhàm chán. Vì vậy, việc quen được một cô người yêu có cùng trình độ kiến thức, hay thậm chí là nhỉnh hơn chút cũng được - sẽ là điều vô cùng tuyệt vời.

Một người phụ nữ thông minh sẽ luôn khiến bạn ngạc nhiên với thái độ và cách hành xử của nàng trong cuộc sống. Đặc biệt hơn, nàng cũng không bao giờ làm bạn chán hay cảm thấy tự mãn. Và điều tuyệt vời nhất ,là cả hai sẽ có đủ thứ chuyện trên trời dưới đất để nói, thảo luận, đùa giỡn... thay vì chỉ chăm chăm vào sex như bình thường.


7. Cô ấy có tư tưởng tình dục dễ chịu

Cô ấy có tư tưởng tình dục dễ chịu


Dễ chịu ở đây không phải là dễ dãi. Dễ chịu mang nghĩa hai bạn có thể hòa hợp với nhau trên giường, bất kể dù trong tư thế hay hành động nào. Đây là một vấn đề quan trọng không kém bởi vì tình yêu của cả hai dù có nồng nàn đến đâu nhưng chỉ cần gặp một chút trục trặc trong chuyện chăn gối thôi thì bạn biết đấy, sẽ rất khó khăn cho cả bạn và nàng cùng có lại những giây phút thoải mái như ban đầu.

6. Cô ấy tôn trọng bạn



Cô ấy sẽ bỏ thời gian để lắng nghe bạn, đặt mình vào quan điểm của bạn hay giải quyết những chuyện cá nhân của cả hai một cách riêng tư thay vì mang chúng đi rêu rao kể cho người này người kia (và đương nhiên bạn cũng sẽ phải hành xử như vậy với nàng).

Sự tôn trọng lẫn nhau sẽ đưa cả hai đến với những thành công về mặt tình cảm rất dễ dàng, ngược lại, bạn sẽ phải gặp rất nhiều rắc rối với một cô nàng "thích leo lên đầu mình ngồi" đấy.

5. Cô ấy không ngăn cách bạn với đám chiến hữu

Cô ấy không ngăn cách bạn với đám chiến hữu


Khi còn độc thân, cuối tuần của bạn là những bữa lai rai đầy sôi nổi với chiến hữu, họp mặt xem đá banh hoặc chơi games - nhưng điều này sẽ phải kết thúc khi chúng ta có người yêu ư? Đương nhiên là không rồi.

Một cô nàng hiểu chuyện sẽ không cấm cản bạn trong việc lui tới với đám chiến hữu. Thậm chí cô ấy sẽ còn gợi ý mời cả hội đến nhà chơi vào cuối tuần và thưởng thức món bánh mì hấp tuyệt ngon do chính tay nàng làm, thật là "thuận buồm xuôi gió" đúng không nào?Và đương nhiên, bạn cũng không thể cấm cản cô ấy có những buổi "girls night out" như shopping hay sinh nhật với đám bạn thân được - vì nàng đã hết lòng vì bạn rồi mà.

4. Cô ấy biết khi nào nên "làm nũng"



Nhõng nhẽo luôn là một điều khiến con gái trở nên dễ thương hơn rất nhiều trong mắt đàn ông, nhưng nếu nàng luôn lạm dụng điều này - thì đã đến lúc cả hai nên có một cuộc nói chuyện rõ ràng nếu bạn không muốn mệt mỏi vì cứ phải luôn luôn chạy theo cô ấy.

3. Cô ấy hòa hợp với gia đình và bạn bè của bạn



Một người bạn gái tuyệt vời sẽ nỗ lực tìm hiểu những ai đang có ảnh hưởng xung quanh bạn. Bên cạnh đó, nàng cũng không ngại đến phụ gia đình bạn trang trí chút đỉnh cho đêm Noel, cố tìm hiểu "khiếu hài hước" của ông anh dơ hơi hay gợi ý đưa bà chị của bạn ra ngoài chơi vì chị ấy vừa... thất tình chẳng hạn.

Và cuối cùng, nếu cả hội không phải trợn trò mắt hay thất thần mỗi khi nghe bạn thông báo cô ấy sẽ nhập bọn với cả đám trong kì nghỉ sắp tới - thì nàng rất xứng đáng để luôn là số 1 trong lòng bạn đấy.

2. Cô ấy yêu bạn

Cô ấy yêu bạn


Nếu tìm thấy một cô nàng yêu bạn bởi vì bạn là chính bạn, chứ không phải vì bạn giàu có hay đang giữ một địa vị xã hội quan trọng - thì cô ta đúng là người mà bạn phải cưới rồi đấy. Bên cạnh đó, ai trong chúng ta cũng sẽ có những thói quen khiến người kia phật lòng, nhưng nếu thực sự yêu bạn, cô ấy sẽ tập thích nghi với nó hoặc tìm ra giải pháp để sửa chữa điều này.

Một cách khác để biết nàng có thực sự yêu bạn hay không là dựa vào những điều cơ bản hằng ngày cô ấy đối xử với bạn. Nếu một cuộc gọi bất ngờ của bạn không thể làm cho nàng thấy khá hơn hoặc chỉ ậm ừ cho qua chuyện, thì có thể cô ta chỉ xem bạn như các anh chàng khác mà thôi - một người để tạm thời "giải trí" chẳng hạn? Nhưng nếu nhận thấy niềm vui trong giọng nói lẫn những câu hỏi dồn dập của nàng khi nhận được cuộc gọi bất ngờ từ bạn - không thể phủ nhận rằng nàng yêu bạn rất nhiều

1. Cô ấy luôn khiến bạn phải tự nỗ lực hơn



Nàng không cần nói hay làm gì cả, từ trong thâm tâm bạn sẽ tự nhận ra mình phải liên tục nỗ lực vì đã tìm được một nửa tuyệt vời. Làm sao bạn có thể nằm phè phỡn ở nhà chơi game trong khi cô ấy lăn lội ngoài đường với những cuộc hẹn gặp đối tác đúng không? Một là bạn phải làm việc chăm chỉ để ngang bằng với nàng, hai là bạn phải hơn cô ấy.

Rồi những dự định to lớn hơn như kiếm tiền để trang trải cho tương lai của cả hai sẽ từ từ đến với bạn, và lúc đó - bạn biết rằng mình đã tìm được một nửa của đời mình.

Chìa khóa thành công (theo baoduhoc)
Sẽ trở thành một thói quen khi bạn "lười yêu"

Sẽ trở thành một thói quen khi bạn "lười yêu"

Đừng mãi dỗ dành bản thân bằng những bài học đau thưong của quá khứ mà hãy can đảm đối mặt với tương lai... Đừng để "lừơi yêu" trở thành một thói quen và dần giết chết cảm xúc trong mỗi ngừoi... Đừng để cơ hội đi qua mà không nắm bắt và đừng để vụt mất tưong lai chỉ vì mãi chạy theo cái gọi là "quá khứ"....


(Chìa khóa thành côngAi cũng có một thời tuổi trẻ, ai cũng một thời lớn lên với những rung động đầu tiên và những trải nghiệm mới mẻ trước tình yêu. Cái ngày đó là những tháng ngày mà ta chưa kịp phân biệt phải trái, đúng sai, nên hờn giận hay kiên nhẫn mà chỉ biết lao vào yêu điên cuồng mặc kệ tất cả và bất chấp tưong lai. Đó là những tháng ngày tuy ngông cuồng nhưng rất tưoi đẹp, bởi tình yêu đến rất dễ dàng và chúng ta dốc lòng với nó bằng tất cả chân thành và vụng dại.



Thế nhưng rồi năm tháng qua đi, những ai đã từng trải nghiệm, đã từng nếm đau khổ lẫn vui buồn mà tình yêu mang lại hẳn sẽ không ít thì nhiều có một chút chai sạn trong cảm xúc. Đối với những người vui nhiều hơn buồn thì tình yêu có thể hóa thành tình nghĩa và vẫn giữ được niềm vui và hi vọng với những chuyện tình mới. Họ vẫn có thể tiếp tục xách hành trang lên và tiếp tục trải nghiệm chỉ là với một thái độ cứng rắn, một cái nhìn mạnh mẽ và rõ ràng hơn, một suy nghĩ chín chắn và bớt ngông bớt cuồng hơn.


Nhưng đối với những người phải gánh chịu nỗi buồn nhiều hơn niềm vui thì yêu đưong dần trở thành điều gì đó rất xa lạ đến mức cảm xúc cũng không thể nhận diện đựoc chủ nhân mình đang cần gì, muốn gì. Có khi họ cần lắm một bàn tay ấm, có khi họ cần lắm cái nắm tay siết chặt, có khi họ cần lắm những tin nhắn an ủi, hỏi thăm, có khi họ cần lắm một cái ôm từ phía sau, cần lắm những buỗi lễ có người cùng dạo phố rồi trao đổi quà cho nhau... Và có khi họ cần lắm một ai đó chỉ để ngồi cạnh họ và lắng nghe, cần một ngừoi có thể chạm vào tim mà không cần dùng hành động hay cử chỉ...


Thế nhưng họ lại lười biếng đến vô cùng! Họ lừoi phải bắt đầu một tình yêu mới, lười phải tìm hiểu, lười phải nhắn tin, lười phải chơi trò vờn nhau trong tình cảm, lười phải nắm chặt một bàn tay mới, lười phải làm quen với hơi ấm lạ, lừơi phải hòa nhập tất cả và lười phải tìm cho ra người phù hợp với ta. Đó là khi cảm giác lười yêu trở thành một thói quen... chẳng biết là tốt hay xấu nhưng chỉ biết nó đã nghiễm nhiên trở thành một thói quen trong sinh hoạt lẫn cuộc sống để rồi khi cơ hội tới chẳng ai dám từ bỏ cái vỏ ốc của mình mà can đảm yêu thêm lần nữa, can đảm chấp nhận thử thách thêm một lần. Cứ như thế chúng ta lại thu mình trong những mệt mỏi ngày hôm qua, của quá khứ mờ nhạt mà quên mất rằng trái đất vẫn đang xoay đều và mọi ngừoi vẫn đang chuyển động chỉ có ta vẫn ngủ quên tại chỗ và nằm mơ rằng mình vẫn đang bứoc đi.



Có những thói quen không tốt mà chúng ta phải tập từ bỏ dần bởi những điều lạc quan vẫn đang chờ ta phía trứoc và bệnh "lừoi yêu" cũng thế. Đừng vì một cây mà từ bỏ cả khu rừng đừng quay lưng và nghĩ tất cả đều hờ hững. Đôi khi chịu đứng lên đối đầu và bứoc đi, bạn sẽ dũng cảm tìm ra lối thoát cho chính mình và xin hãy tin vào duyên phận. Mỗi một lần trải nghiệm sẽ là một bài học, mỗi người đi qua sẽ dạy ta trưởng thành.


Đừng mãi dỗ dành bản thân bằng những bài học đau thưong của quá khứ mà hãy can đảm đối mặt với tương lai... Đừng để "lừơi yêu" trở thành một thói quen và dần giết chết cảm xúc trong mỗi ngừoi chúng ta...Đừng để những ám ảnh của quá khứ tạo nên cái thói quen ở hiện tại... Và đừng ngại mở lòng chỉ vì sợ những vết thương. Hãy tin rằng ở nơi nào đó, tình yêu chân thành vẫn còn tồn tại và ta chỉ đang trong trạng thái nghỉ ngơi và chờ đợi những điều tốt đẹp nhất mà thôi...

Chìa khóa thành công (theo Guu)
Thứ Bảy, 13 tháng 9, 2014
Yêu em ư, anh phải kiên nhẫn đấy ...

Yêu em ư, anh phải kiên nhẫn đấy ...

Yêu em, anh sẽ mệt lắm đấy, anh sẽ phải kiên nhẫn với em từng chút một, để tháo bỏ lớp mặt nạ mạnh mẽ mà em đang đeo. Nhưng khi tháo được lớp mặt nạ đó rồi, bước vào thế giới của em, anh sẽ rất ngạc nhiên khi ở đâu cũng có bóng hình anh trong đó, chàng trai của em ạ!


(Chìa khóa thành côngAnh, ngay từ đầu khi mới bắt đầu làm quen và nói chuyện với em, em đã nói với anh là yêu em, anh phải kiên nhẫn.

Yêu em ư, anh phải kiên nhẫn đấy ...


Anh phải kiên nhẫn chịu đựng tính cách ngang bướng của em, anh tối nào cũng bắt em đi ngủ sớm nhưng em lại bướng bỉnh không chịu nghe lời, và thế là 1 đêm, 2 đêm,.. đến đêm thứ 7 anh đã giận em vì không chiu nghe lời.


Anh phải kiên nhẫn chịu đựng tính cách bất cần của em, em có thể không chịu được khi phải xếp hàng chờ mua bánh KFC lâu hay em sẽ đi dưới mưa trong khi em đang bị bệnh nếu em muốn.


Anh phải kiên nhẫn chịu đựng em, thậm chí anh sẽ khó chịu khi lúc nào em cũng tỏ ra mạnh mẽ, lúc nào em cũng nói là em ổn mặc dù cả khi em vừa mới mổ ruột thừa xong, có thể ngay cả 1 giọt nước mắt em cũng không chảy được.


Anh phải kiên nhẫn với một đứa con nít mang hình hài của thiếu nữ trưởng thành, thậm chí có lúc bất chợt em bắt anh phải mua quả bóng bay cho em hay cùng em mặc áo đôi in hình Doreamon.


Và sẽ có vô số lần em hờn dỗi một cách vô cớ hay ghen tuông vớ vẩn khi nhìn thấy anh đang nói chuyện vui vẻ với cô gái khác.


Nhưng anh à, em sẽ rất vui nếu anh tối nay cũng chúc ngủ ngon và bắt em đi ngủ sớm, vì em biết anh muốn tốt cho em và vì thương anh nên em đang dần cải thiện thói quen ngủ trễ của bản thân.


Em sẽ rất hạnh phúc nếu anh cùng em đợi chờ đứng xếp hàng mua KFC hay nếu em muốn đi dưới mưa thì anh sẽ cầm ô đi theo từng bước chân của em.


Anh biết không, em cũng muốn tỏ ra yếu đuối, được chở che, được vỗ về, được an ủi, nà nếu lúc đó anh cầm tay em, nhẹ nhàng vỗ về và nói:" có anh ở đây rồi". Và có lẽ lúc đó em sẽ òa khóc lên, vì em đau lắm, đau muốn chết đi sống lại, nhưng em phải tỏ ra mình mạnh mẽ vì em sợ nếu em yếu đuối thì sẽ không có ai để cho em tựa vào và em sẽ gục ngã.


Anh biết không, tình yêu của những đứa trẻ rất thuần khiết, tinh khôi và em hi vọng tình yêu của chúng ta cũng vậy nên anh đừng ngạc nhiên khi mà nhiều lúc em giở thói con nít ra với anh nhé.


Em hờn dỗi khi anh nói chuyện vui vẻ với người con gái khác vì em yêu anh, em không muốn khi không có em ở bên anh lại vui vẻ và hạnh phúc như vậy, tất nhiên em sẽ biết phải làm gì để không ghen tuông quá đáng.


Yêu em, anh sẽ mệt lắm đấy, anh sẽ phải kiên nhẫn với em từng chút một, để tháo bỏ lớp mặt nạ mạnh mẽ mà em đang đeo. Nhưng khi tháo được lớp mặt nạ đó rồi, bước vào thế giới của em, anh sẽ rất ngạc nhiên khi ở đâu cũng có bóng hình anh trong đó, chàng trai của em ạ!


Chìa khóa thành công (theo Guu.vn)
Khi biết tôi có Audi Q7, có ấy muốn rút lại lời "chia tay"

Khi biết tôi có Audi Q7, có ấy muốn rút lại lời "chia tay"

Vài ngày trước, người bạn gái tôi hẹn hò được 3 tháng đột ngột đề nghị chia tay, mặc dù tình cảm giữa chúng tôi vẫn rất tốt. Theo như lý do mà cô ấy nói là tài sản của tôi chỉ có một chiếc xe máy cũ và một ngôi nhà thuê. Nguyên văn lời cô ấy như sau : ” Em họ của em tìm được người bạn trai có nhà có xe, sao anh lại thế này, tiền không, xe không, nhà không. Bạn bè em muốn đến chơi, em cũng ngại chẳng dám đưa đến” . Lúc nói với tôi những lời này tôi cảm nhận được cô ấy đang khinh rẻ mình. 

Khi biết tôi có Audi Q7, có ấy muốn rút lại lời "chia tay"


(Chìa khóa thành công) Từ lúc chúng tôi quen nhau đến lúc chính thức yêu nhau, chúng tôi đã sống chung cùng nhau gần 2 tháng rồi. Nhưng trước giờ cô ấy đối xử với tôi có chút hờ hững, lạnh nhạt. Cô ấy không hài lòng với điều kiện kinh tế của tôi , luôn cảm thấy tôi không đủ khả năng để cho cô ấy một cuộc sống giàu sang . Thực ra thì, cô ấy tình nguyện đến sống chung với tôi cũng chỉ vì có thể tiết kiệm được ít tiền thuê nhà.

Lúc cô ấy đề nghị chia tay, tôi cũng thử níu giữ lại mối tình này, nhưng thái độ cô ấy rất kiên quyết, tôi đành phải đồng ý. Nhưng trước lúc chính thức đường ai nấy đi, tôi nói dẫn cô ấy đi xem ít đồ. Cô ấy hỏi đi xem gì. Tôi nói đến lúc đó sẽ biết. Hai chúng tôi cùng nhau xuống lầu, tôi tiến về phía chiếc Audi Q7 đang đậu trước ngõ, chứ không phải chiếc xe máy cũ thường ngày.

Cô ấy hỏi : ” Đây là xe của ai?”

Tôi nói : “Xe của anh”.

Cô ấy nhìn tôi nghi hoặc : “Làm sao có thể. Sao có thể mua được chiếc xe này.”

Tôi mở cửa , mời cô ấy lên xe, sau đó phóng đi. Suốt cả quãng đường tôi không nói lời nào, chạy xe đến một căn biệt thự ở ngoại ô thành phố. ( Đây là chỗ tôi ở trước khi quen cô ấy, sau khi quen cô ấy tôi hầu như không đến đây nữa , diện tích căn nhà không lớn lắm, chỉ khoảng hơn 500 m2). Người giúp việc nhìn thấy tôi đi vào, rất lễ phép chào hỏi : Cậu về rồi à!

Cô ấy nhìn tôi bán tín bán nghi, tôi dẫn cô ấy lên lầu, bước vào phòng sách trên tầng 2, tôi từ trong ngăn kéo lôi ra một sổ đỏ và một hợp đồng thuê nhà . Sổ đỏ là ngôi nhà tôi đang dẫn cô ấy đi tham quan, hợp đồng thuê nhà là ngôi nhà tôi và cô ấy sống chung. Tôi bình tĩnh nhìn vào mắt cô ấy, đôi mắt long lanh tràn đầy kinh ngạc. Nhìn thấy biểu cảm phức tạp đó, tôi thực sự không biết nên khóc hay nên cười nữa.

Tôi mời cô ấy xuống phòng khách nói chuyện, sau đó tôi điềm đạm nói : “ Anh từng nói với em anh là nhân viên một công ty, không sai, chẳng qua công ty đó của anh, anh là tổng giám đốc, còn bố anh là chủ tịch hội đồng quản trị. Xem ra, em chia tay anh là một sự lựa chọn sáng suốt, anh không hợp với em, em cũng không hợp với anh. Thực ra, anh chỉ hy vọng tìm được một cô gái chân thành, lương thiện, không ham mê vật chất, thật lòng yêu con người của anh chứ không phải vì khối tài sản này. 3 tháng chúng ta ở bên nhau , anh cảm nhận được em là người con gái chỉ yêu tiền bạc, thích nói dối, thích hưởng thụ mà thôi.”

Tôi nói tiếp : “ Thực ra ngôi nhà cũ chúng ta sống cũng là nhà của gia đình anh, là ngôi nhà lúc bố mẹ anh phá sản đã từng ở. Ban đầu anh muốn biết em có thực sự yêu anh hay không nên mới nói dối em, và chờ đến lúc thích hợp anh sẽ nói ra toàn bộ gia thế nhà anh. Còn chiếc xe máy cũ đó là quà sinh nhật bố anh tặng năm anh học cấp 2, đã rất lâu rồi nhưng anh không nỡ bán.”

phòng khách


Cô ấy ngồi trên sôpha, cúi gằm mặt xuống không dám nhìn thẳng vào tôi, không nói lời nào, từng giọt nước mắt rơi xuống.

Thực ra, thời gian tôi và cô ấy ở bên nhau, tôi giả vờ nghèo khổ, bảo với cô ấy tiền lương mỗi tháng chỉ 5 -6 triệu thôi, cũng rất nhiều lần tàn nhẫn từ chối mua hàng hiệu cho cô ấy, nhiều lần từ chối đi ăn ở nhà hàng. Thực ra, tất cả những thứ này không là gì đối với tôi, nhưng thời gian này tôi cảm thấy cô ấy coi trọng vật chất hơn tình cảm. Thậm chí còn lấy tiền bạc ra để đong đếm tình yêu, trước mặt tôi luôn nói bóng gió bạn trai của cô A B C nào đó mua cho họ bao nhiêu hàng hiệu… Cô ấy cho rằng tôi không có tiền, khi đi với tôi sẽ mất giá, cảm thấy vô cùng xấu hổ với bạn bè, người thân.

Đúng lúc không khí trầm xuống, người làm bước vào hỏi chúng tôi có ăn cơm ở nhà không? Tôi hỏi cô ấy muốn ăn gì. Cô ấy im lặng một lúc rồi nói : muốn ăn bít tết. Tôi nói với người làm chúng tôi muốn ra ngoài ăn, rồi đưa cô ấy đến nơi một nhà hàng vô cùng sang trọng . Lúc đang ăn, cô ấy khóc thút thít, vẻ mặt rất tội nghiệp, bẽn lẽn hỏi tôi cô ấy có thể rút lại lời chia tay được không? Cả bữa ăn tối hơn một tiếng đồng hồ, cô ấy cứ lải nhải biện minh , xin lỗi bên tai tôi. Còn tôi sớm đã hết hứng thú nghe cô ấy giải thích rồi.

Hai đưa mắt nhìn ra cửa sổ không muốn nhìn trực tiếp vào mặt cô ấy, cũng không muốn trả lời, chỉ nói với cô ấy, đợi sau khi ăn xong hãy nói. Chúng tôi cùng nhau trở về ngôi nhà cũ, giúp cô ấy thu dọn đồ đạc chuẩn bị chuyển nhà.

Sau bữa ăn tối, tôi lái con xe Audi Q7, đưa hết tất cả hành lí tư trang của cô ấy trở về phòng trọ cũ mà cô ấy thuê cùng người chị gái. Sau đó vẫy tay chào tạm biệt, từ đó chúng tôi không bao giờ gặp lại nữa.

Chìa khóa thành công (theo blogtamsu)
Thứ Năm, 11 tháng 9, 2014
Vậy cuối cùng, kết hôn để làm gì?

Vậy cuối cùng, kết hôn để làm gì?

(Chìa khóa thành côngNgày càng có nhiều đàn ông không lấy được vợ. Bởi vì ngày càng nhiều phụ nữ không muốn kết hôn.

Vậy cuối cùng, kết hôn để làm gì?

Phụ nữ nói rằng :


Tôi muốn thỉnh thoảng tụ tập bạn bè, chứ không muốn mất đi sự tự do

Tôi muốn ăn những gì mình thích, chứ không muốn trở thành người đàn bà nội trợ.

Tôi muốn thoải mái mua sắm để chưng diện cho bản thân, chứ không muốn mỗi ngày tỉnh dậy phải đau đầu suy nghĩ cách tiết kiệm tiền cho sinh hoạt gia đình.

Tôi muốn làm đứa con bé bỏng của mẹ tôi mãi mãi, chứ không muốn ngày ngày phải sống trong sợ hãi với một bà mẹ chồng khó tính.

Tôi muốn mãi mãi là người yêu của nhau, chứ không muốn mình phải trở thành một người vợ tốt, càng không muốn trở thành người mẹ thứ hai của chồng.


Đàn ông đáp lại:

Đã lập gia đình, đương nhiên phải đặt gia đình lên hàng đầu, không được suốt ngày bay nhảy bên ngoài.

Đã lập gia đình, đương nhiên phải lăn vào bếp, tự tay nấu những món ăn chồng con ưa thích.

Đã lập gia đình, đương nhiên phải nỗ lực phấn đấu vì tương lai của chúng ta, chia sẻ gánh nặng kinh tế gia đình,chứ không để một mình chồng lo.

Đã lập gia đình, gia đình chồng sẽ là gia đình của vợ.

Đã lập gia đình, đương nhiên phải làm tròn bổn phận của người vợ , chăm sóc chồng chu đáo.

Và phụ nữ không thể nào hiểu nổi……vậy rốt cuộc chúng ta kết hôn để làm gì?

Tôi yêu anh nhiều như anh yêu tôi

Nhưng kết hôn rồi,tôi lại phải thay đổi quá nhiều chỉ để làm vợ của anh.

Anh có công việc, nhưng không có nghĩa anh sẽ nuôi tôi, bởi vì tôi cũng có công việc của riêng mình.

Anh kết hôn với tôi bên cạnh anh sẽ có thêm một người bạn, tôi kết hôn với anh bên cạnh tôi đã mất đi cái gia đình nhỏ mà tôi hết mực yêu thương.

Kết hôn với tôi, anh và gia đình vẫn giữ thói quen sinh hoạt hàng ngày, còn tôi phải từ bỏ thói quen sống bao lâu nay.

Nhưng đàn ông cũng phản bác:

Để lấy được tôi anh cũng rất khổ sở.

Anh phải có xe đẹp, phải có nhà lầu,phải có tráp ăn hỏi, phải có nhẫn kim cương.

Anh phải sống cuộc đời đạm bạc, tiết kiệm tiền cho việc lấy tôi.

Nhưng mà em ơi, làm vợ người khác thực ra rồi cũng sẽ như vậy thôi.

Phải lo toan cửa nhà,phải hiếu thuận với bố mẹ ……

đàn ông


Vì vậy, càng có nhiều phụ nữ ko muốn kết hôn. Đàn ông có thể để dành tiền, phụ nữ không phải trở thành một cô bảo mẫu.


Rốt cuộc, đàn ông à.

Nếu có ngày khi bạn hỏi tại sao phụ nữ không muốn kết hôn.

Hãy đứng trên lập trường của cô ấy để suy nghĩ , kết hôn với bạn cô ấy được cái gì?

Người phụ nữ ,vì hôn nhân đã phải rời xa cha mẹ của mình để chăm sóc cho cha mẹ chồng.

Nhưng những người đàn ông lại không cần phải làm vậy.

Người phụ nữ, vì hôn nhân phải mang nặng đẻ đau 9 tháng 10 ngày để duy trì dòng dõi, thay vì một người đàn ông.

Sau khi sinh, phụ nữ phải chịu đau đớn và thay đổi đột ngột về thể xác lẫn tinh thần.Nhưng đàn ông ơi, bạn không cần như vậy.

Người phụ nữ, vì hôn nhân phải từ bỏ hàng tá những người đàn ông tốt theo đuổi mình, và chôn vùi tuổi thanh xuân tươi đẹp.

Nhưng đàn ông không sợ mất đi tuổi thanh xuân, ngược lại đàn ông càng chín chắn càng hấp dẫn hơn.

Người phụ nữ ,vì hôn nhân mà mất đi cái tên bố mẹ đặt suốt hai mươi năm trời, gắn lên đầu hai chữ : “ vợ thằng…”. Nhưng tên của người đàn ông vẫn không thay đổi.

Người phụ nữ, vì hôn nhân sáng đi làm, tối về nấu ăn , làm việc nhà, dạy con học. Ngoài áp lực công việc còn có cả áp lực gia đình.

Nhưng đàn ông lại không mất gì, thêm một người kiếm tiền, thêm một người giúp việc.

Người phụ nữ , vì hôn nhân phải thích ứng với một gia đình mới và chịu ánh mắt dò xét của bố mẹ chồng và người thân.

Đàn ông ơi.

Nếu như có một người phụ nữ không hoàn hảo ở bên cạnh bạn, xin hãy làm bờ vai chắc chắn cho cô ấy dựa vào, hãy yêu thương và chăm sóc cô ấy. Đừng quên rằng, cô ấy sinh ra không phải để chăm sóc gia đình bạn, mà là bởi vì cô ấy yêu bạn. Khi cô ấy chịu tổn thương, hãy lắng nghe, chia sẻ ,chở che, nhẹ nhàng giúp cô ấy lau đi những giọt nước mắt. Cô sẽ cảm kích và hy sinh vì bạn suốt cả cuộc đời.

Chìa khóa thành công (theo blogtamsu)
Thứ Tư, 10 tháng 9, 2014
Giá như anh đến sớm hơn (ai nhập tâm đọc chắc hẳn ko kìm đc nước mắt)

Giá như anh đến sớm hơn (ai nhập tâm đọc chắc hẳn ko kìm đc nước mắt)

(Chìa khóa thành côngQuá nửa đêm, anh bị đánh thức bởi cuộc gọi từ cô. Giọng ngái ngủ xen lẫn cáu gắt, anh gần như hét lên trong điện thoại:

Giá như anh đến sớm hơn


- Có gì mà gọi giờ này?

- Anh đang ở một mình phải không? – Cô thì thầm.

- Ừ thì sao?

- Em…

Anh chán nản toan tắt điện thoại khi nghe cô ngập ngừng ở phía đầu dây bên kia. Những cuộc gọi lúc nửa đêm thế này thường không được chào đón dù cho có đến từ cô, người đang là bạn gái anh. Huống chi, cả ngày nay anh mệt mỏi xoay vòng trong đống công việc cuối năm. Vừa chợp mắt được một tí là cô lại gọi. Cơn buồn ngủ theo đó cũng dần biến mất.

- Anh từng nói chúng ta sẽ có con đúng không?

- Thì sao? – Tim anh đập phịch một cái rồi đột ngột nhảy múa trong lồng ngực. – Đừng nói với anh là…

- Một đứa cũng đang trên đường đến đây…

Đó là cuộc gọi của đêm hôm qua. Anh kết thúc ngay cuộc nói chuyện sau câu nói ấy của cô. Tắt điện thoại. Anh lẳng lặng đi ngay vào toilet. Không cần phải rửa mặt, anh cũng đủ tỉnh táo. Lời nói vừa nãy của cô còn có tác dụng hơn cả cốc cà phê anh uống ban chiều, có khi còn hơn cả chục cốc cộng lại.

Tay run run anh bấm bàn phím điện thoại. Vẻn vẹn chỉ có: “Mai đến bệnh viện cùng anh”. Tin nhắn hồi âm ngay lập tức: “Ừ. Em xin lỗi.”

Đêm nay, lại không thể ngủ. Loay hoay chờ cho trời sáng.

- Được 11 tuần rồi.

- 11 tuần á?

- Đã có tim thai. Khỏe mạnh, chỉ số phát triển tốt. Đây này.

Vị bác sỹ đưa tay chỉ lên màn hình vị trí “đứa nhỏ” đang nằm. Anh chẳng thấy gì ngoại trừ vật thể đen-không-hình-dạng. Nó tách biệt với cái đống cũng đen xung quanh nó bằng một đường viền, mấp máy. Tiếng nhịp tim đập “phình phịch” rõ ràng khiến anh rùng mình. Cô bấu chặt tay vào tấm nệm trên bàn siêu âm, mắt chưa một giây một phút nào rời khỏi màn hình.

Bước ra khỏi phòng siêu âm, cô vẫn cúi mặt.

- Xin lỗi anh, hôm ấy em…

- Lại quên uống thuốc nữa sao?

- Tại công việc bận quá nên…

- Đây là lần thứ mấy rồi?

- …

Cô im lặng. Anh thì đang nhớ xem là lần thứ bao nhiêu dắt cô vào đây. Lần nào anh cũng phản ứng như nhau khi nhận được tin từ cô. Chỉ khác là cái bình tĩnh lúc sau để giải quyết mọi chuyện. Anh thở dài. Yêu nhau gần 4 năm nay, có lẽ chưa bao giờ anh thấy chán nản như lúc này.

- Giờ em tính sao? Lại giống như những lần trước à?

- …

- Ông trời cũng ưu ái nhỉ? Bao nhiêu người cầu mong có con thế mà chưa “dính” lần nào. Còn em, bao nhiêu lần phải bỏ thế mà vẫn…



Anh định thốt ra cho hết câu nhưng thoáng nhìn thấy cô đang cúi gầm mặt, tay bấu chặt vào hai vạt áo, anh lại thôi. Chưa bao giờ anh thấy tình cảm giành cho cô suốt bao nhiêu năm qua giảm sút thế này. Anh thở dài. Nhớ đến lần thứ nhất anh đã hốt hoảng thế nào, lần thứ hai bàng hoàng ra sao, rồi lần thứ ba phân vân thế nào. Bây giờ thì… Cảm xúc trôi tuột như không có gì. Chẳng buồn nói với cô thêm lời nào nữa.

- Mai em sẽ bỏ. Hôm nay em hơi mệt.

- Ừ. Tùy em.

Anh chở cô về. Trên đường đi, hai người chả nói với nhau lời nào. Xe anh đổ phịch trước công ty cô. Chưa kịp chào anh như mọi ngày, cô đã nhanh chóng quay lưng vào đó. Để lại anh nhìn theo cái dáng gầy gầy con con mà nao lòng. Anh không hiểu hay đúng hơn là không biết cô đang nghĩ gì.


Sáng hôm sau hai người lại đến bệnh viện. Anh phải đi cùng cô. Anh buộc mình phải là người có trách nhiệm. Anh biết mình sẽ cưới cô làm vợ. Nhưng không phải là bây giờ và nhất là không phải vì đứa nhỏ.

Vị bác sĩ lấy tay trịnh trọng nâng cặp kính. Đôi chân mày chau lại với nhau, mắt không rời kết quả siêu âm.

- Cô bỏ thai mấy lần rồi?

- Dạ 3 lần rồi.

Vị bác sĩ ném cho anh cái nhìn khinh bỉ rồi hỏi tiếp:

- Thế có muốn mai này làm mẹ không?

- Dạ…

- Bỏ đứa này nữa là mai này không có con được nữa đâu.

Anh lắng tay nghe vị bác sĩ nói. Từng chữ từng chữ thấm vào đầu anh. Cô bỏ thai nhiều lần rồi. Thành tử cung vốn dĩ đã mỏng, giờ mong manh hơn bao giờ hết. Nếu bỏ nữa. Thì tử cung của cô sẽ không có khả năng giữ nổi đứa trẻ nào nữa. Vị bác sĩ thở dài. Các anh chị bây giờ sung sướng quá rồi. Muốn làm gì thì làm. Chúng tôi không can ngăn được. Bao nhiêu người tuyên truyền các tác hại của việc này mà có chịu nghe. Lúc đấy thì không quan tâm. Giờ có chuyện thì…

- Đừng có mà dại dột đến mấy chỗ tư nhân. – Vị bác sĩ lạnh lùng xen lẫn cứng rắn.

Vậy là cô không thể bỏ “đứa nhỏ”. Đồng nghĩa với việc cô phải sinh ra nó. Người anh lạnh toát. Bây giờ mà làm đám cưới thì tiền ở đâu ra. Nhà anh vẫn phải thuê. Gọi là nhà nhưng căn phòng nhỏ xíu. Gia đình cô còn tệ hơn. Gần chục anh chị em chui rúc trong căn nhà bé tí, người nào lấy vợ lấy chồng ra riêng thì đỡ được người đó nhưng cũng chẳng hơn gì. Nghĩ đến tương lai ngày thì làm việc quần quật, con đau con bệnh, con khóc con quấy trong căn nhà chưa đến 10m2 mà anh đổ mồ hôi lạnh toát. Tiền trong ngân hàng dành dụm bao nhiêu năm nay gần như con số không vì anh còn bố mẹ già phải nuôi và đàn em dưới quê.



Anh quay sang nhìn cô. Cô vẫn im lặng. Mặt cúi gầm. Li chanh muối tan cả đá nhạt nhẽo đặt trên bàn. Anh lạnh lùng phá tan bầu không khí đang có.

- Giờ em tính sao?

- Em tự có cách giải quyết.

- Sao những lần trước em không nói với anh?

- …

- Đến thế này thì anh phải làm sao?

- Nếu em nói thì anh cũng đâu có chịu cưới em.

Cô đưa đôi mắt ngấn nước nhìn anh. Đôi mắt có cả sự căm phẫn đến vô vọng. Cô lấy từ trong ví tờ 10 ngàn đặt xuống bàn rồi đẩy ghế đứng dậy.

- Em có cách tự em giải quyết. Anh không cần lo.

Anh bàng hoàng nhìn cô. Suốt bao năm qua, cô chưa từng cãi anh lấy một câu. Cái gì cũng nghe theo lời anh nói. Thế mà hôm nay cô dám ngang nhiên chống lại anh.

- Em muốn cái gì đây hả?

Cô không quan tâm lời anh nói, cứ thể bước nhanh ra khỏi căn-tin bệnh viện. Đôi vai run lên nức nở. Nước mắt tuôn dài không thể kìm lại được.


Tối đó, anh uống thật say. Bấm số điện thoại của cô, anh như gào lên qua điện thoại: “Cô còn muốn làm gì nữa hả? Giờ cô không bỏ đứa nhỏ được thì tôi sẽ cưới cô. Ngoài chuyện đó ra thì cô còn muốn gì nữa?”

Cô bật khóc. Dù cố nén không cho anh biết nhưng cô vẫn khóc. Nuốt vội giọt nước mắt mặn chát trên môi, cô nói giọng thỏ thẻ nhưng cứng ngắt: “Em sẽ bỏ con. Anh đừng bận tâm đến em”.

Tiếng gác máy lạnh lùng từ phía cô khiến anh thoáng chốc tỉnh táo. Chữ “con” thốt ra từ cô khiến anh đau ngay lồng ngực một chốc. Nhưng hơi men lại mang anh về với suy nghĩ tàn nhẫn kia. Anh ngã phịch lên giường, chiếc điện thoại rớt “bịch” xuống sàn nhà, tự động tắt máy.

Sáng hôm sau, tận gần trưa anh mới tỉnh được. Cơn say để lại dư âm khiến anh choánng váng. Anh liêu xiêu bước về phía toilet rồi tự nhiên nhớ đến lời cô nói tối qua. Anh cố xác định xem có phải là mơ hay không rồi vội vã phát hiện ra điện thoại nằm im lìm trên thềm nhà.

Có 3 tin nhắn đến máy anh. Cùng một người gửi.

“Em đang ở phòng mạch tư. Em chỉ biết có chỗ này. Anh ở đâu vậy? Sao không nghe máy? Em sợ lắm.”

Tim anh đập thịch một cái. Toan bấm nút gọi cho cô ngay thì tin nhắn thứ hai đập vào mắt anh.

“Có thể lần này em sẽ không có con được nữa. Nếu thế, anh vẫn muốn cưới em chứ? Hay là anh sẽ bỏ em để lấy người sẽ sinh con cho anh?”

Anh tưởng tượng cảnh cô co rúm một mình trên bàn phẫu thuật. Thoáng rùng mình, mồ hôi lạnh toát sống lưng.

“Em ra khỏi phòng phẫu thuật rồi. Em mệt lắm. Đau nữa. Lần này đau nhiều hơn trước gấp chục lần. Hình như máu vẫn chảy. Chắc em không tự về được nữa. Anh đến đón em nhé. Em xin anh.”

Tay anh run đến mất cả cảm giác. Bấm máy gọi cho cô. Bác sĩ đã cảnh báo cô thế nào mà còn làm vậy? Sao lại ngốc đến thế chứ?

Điện thoại đổ chuông hồi dài không ai trả lời. Anh định bấm gọi lại thì phía đầu dây bên kia vang lên giọng vội vã.

“Người nhà của bệnh nhân à? Vào viện ngay đi. Băng huyết rồi không cầm được. Chúng tôi đưa vào viện rồi.”

Anh cắn chặt môi khi từng lời nói vang lên qua tai anh. Anh lao như bay ra khỏi nhà, chạy thẳng đến bệnh viện. Chẳng lẽ cô tàn nhẫn đến mức đó, đánh đổi cơ hội làm mẹ để chọn ở cạnh anh?

“Không cứu được.”

Vị bác sĩ lắc đầu nhìn anh. Anh hỏi lại thêm một lần nữa. Vẫn câu trả lời y như thế, không khác một chữ.

Cô mất máu quá nhiều. Máu tuôn ồ ạt không cầm được. Phòng mạch ấy không giấy phép, thiếu trang thiết bị. Đưa đến đây thì quá muộn. Điều mà vị bác sĩ đã từng cảnh báo với cô.

Anh phải vịn tay vào tường lần theo lối vào nơi cô đang nằm. Lòng hi vọng bác sĩ ấy nhầm lẫn. Mắt chờ cô chạy đến thì thầm vào tai anh nói “em không sao” như những lần trước.

Ông ta hỏi anh có muốn nhìn mặt cô lần cuối không? Anh bảo có. Rồi anh thoáng thấy dưới tấm khăn trắng toát phủ cả thân người, bàn tay cô lộ ra. Chiếc điện thoại đặt cạnh bên. Có một tin nhắn sau cùng chưa kịp gửi đi. “Em yêu anh!”

Anh thoáng cười rồi bật khóc. Vừa cười méo xệch lẫn nước mắt. Ôm đầu ngồi bệt xuống sàn nhà. Anh hoang mang cầm lấy bàn tay cô. Lạnh quá em ơi!

Bàn tay tôi lay em dậy. Nhưng em không cử động. Lời tôi nói với em tối hôm qua như mũi dao đâm vào tim tôi. Đau nhói. Đau bao nhiêu không kể được. Bao nhiêu đau đớn tôi đang chịu có xá gì so với em. Trước khi nhắm mắt em còn nhớ tới tôi. Một thằng đàn ông như tôi đáng để em đánh đổi sao? Sao em ngốc nghếch quá? Sao em không giữ lấy mình? Sao em ngu ngốc quá… Sao tôi không?

Đầu óc quay cuồng trong suy nghĩ. Cái gì đã giết chết cô? Anh hay tình yêu của cô dành cho anh.

Anh phóng xe điên cuồng trên đường. Con đường phía trước nhòe đi vì nước mắt. Chiếc xe tải bấm kèn inh ỏi phía chiều ngược lại. Anh lao thẳng vào nó không biết cố ý hay vô tình. Thứ âm thanh chết chóc vang lên dồn dập, tiếng la hét kinh hoàng của những người xung quanh. Anh ngã vật xuống đường. Đầu đập xuống đất. Cơn đau từ tim dội ngược lên đỉnh đầu. Anh nhìn bầu trời đen nghịt phía trên. Môi mấp máy gọi tên cô.

Anh kịp nhìn thấy gương mặt cô khi còn sống, vật vã trong cơn đau mà bốn lần đã phải chịu đựng.

Em đau như anh bây giờ phải không? Hay là đau hơn.

Chìa khóa thành công (By GreenStar)
Copyright © 2012 Chìa khóa thành công All Right Reserved